Mô hình Von Neumann là một mô hình cơ bản trong kiến trúc máy tính. Theo mô hình này, máy tính được chia thành các phần tử cứng (hardware) và phần mềm (software). Trong phần cứng, máy tính được chia thành các hệ thống con, bao gồm bộ xử lý trung tâm (CPU), bộ nhớ chính (RAM), bộ nhớ ngoài (ROM), và các thiết bị ngoại vi khác. Mỗi hệ thống con này có chức năng riêng biệt và được kết nối với nhau để tạo thành một hệ thống máy tính hoàn chỉnh. Mô hình Von Neumann giúp phân chia công việc và quản lý hiệu suất của máy tính một cách hiệu quả.